Nghề giặt ủi

Nghề này bạc. Bạc ngay chính cái tên nghề. Cái tên nó không sang như Thủy Thủ Viễn Dương đâu. Nghe ra sẽ có người bĩu môi ngay, trời ạ, học đại học xong ra trường đi giặt đồ thuê. Hì. Người ta đầu tư khách sạn, được gọi là ông chủ, là chủ doanh nghiệp, mình đầu tư xưởng giặt thì vẫn cứ là đứa giặt thuê thôi.

Cái nghề không có ngày lễ ngày tết chi đâu. Công nhân họ về quê thì mình ngồi một mình ôm đồ ôm máy, ôm luôn điện thoại chờ các khách sạn, spa họ réo. Giặt ủi chuyên nghiệp lắm niềm vui nỗi buồn không biết gọi tên. Máy móc điện tử nhiều lúc nó cũng điên nặng bất tử. Đứng im re mặc kệ cô chủ nhỏ ngẩn tò te nhìn máy. Máy đứng mình muốn khóc mò theo. Lão đứng bên cười. Ừ thì khó trước, vui sau, qua hết ý mà.

Lão rời khỏi kiếp viễn dương, rời cái chức danh sĩ quan hang hải đi làm thằng giặt ủi, bôn ba khắp vùng Đà Nẵng – Hội An tìm khách hàng. Bao cái lắc đầu, bao cái nhìn nghi ngại. Cực chứ, khó chứ, nhưng sang ra thấy vợ, tối được ôm con, nó an nhàn cái tâm hơn so với nghề nơi đầu ngọn sóng.

Vài dòng tâm sự vu vơ của cô admin page nay đã là cựu hậu phương thủy thủ!

Trả lời